Chiếc xe tiếp tục lăn bánh về phía điểm đến. Chạy được khoảng hai mươi phút thì dừng lại trước cửa một nhà hàng tên là "Việt Lư".
Nhà hàng này nằm ẩn mình trong một tòa nhà cổ. Mặt tiền tuy không lớn nhưng bên trong lại là một không gian hoàn toàn khác biệt. Mức giá ở đây không hề rẻ, người bình thường ăn một bữa sương sương cũng tốn vài nghìn tệ, nhưng với Trần Phàm hiện tại thì chẳng đáng là bao.
Ba người xuống xe, được nhân viên phục vụ dẫn vào phòng bao và ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ.
Gọi món xong, trong lúc chờ thức ăn lên, Trần Đồng chợt lên tiếng: "Tiểu Phàm, có thể cho tụi chị qua công ty em tham quan trước được không? Hồi Tết bận quá vẫn chưa kịp đi xem."




